Mẹ ơi sao bác sĩ lấy máu con hoài, bác sĩ có trả lại không?(图1)

Người mẹ chỉ lặng thinh rồi lảng tránh câu hỏi của con bằng những chuyện khác. Chị có thể nói dối con được nhưng không đành. Những câu hỏi ngây ngô ấy làm tan nát trái tim người mẹ.

Thiếu 3 dòng máu

“Mẹ ơi sao bác sĩ cứ lấy máu con hoài vậy? Mai mốt bác sĩ có trả lại không? Sao con bệnh miết vậy? Mẹ cho con về nhà đi, sao cứ bắt con ở đây hoài. Ở đây đâu có gì vui” bé hỏi dồn dập.

Con chẳng thể hiểu được, cha mẹ còn đang mang nhiều nỗi đau đớn và bất hạnh vô cùng. Họ đang ngày đêm lo sợ mất con vì chẳng còn tiền để chạy chữa.

Bé gái đó là Nguyễn Ngọc Ánh Dương (sinh năm 2013 ở khu vực 5, phường 5, TP Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang) đang mang trong mình căn bệnh ung thư máu.

Nhìn cô con gái mỗi ngày một xanh, đường gân xanh nổi cả trên mặt, chị chỉ nghĩ là con lười ăn, dẫn tới suy dinh dưỡng. Sau một tuần, cô con gái lại kêu đau đầu gối đi đứng không vững. Chị đưa con đến BV tỉnh Hậu Giang, sau kết quả xét nghiệm máu, bác sĩ chuyển viện gấp. Cả 3 dòng máu hồng cầu, tiểu cầu và bạch cầu của bé Ánh Dương đều ở mức báo động.

Bệnh viện Nhi Đồng 1 tiếp nhận bé 1 tuần là tìm ra căn bệnh ung thư máu sau khi làm xét nghiệm tủy đồ. Sau khi được bác sĩ tư vấn, gia đình xin chuyển bé đến BV Ung Bướu TP.HCM để tiếp tục điều trị.

Sau khi bé được truyền toa thuốc đầu tiên, bé bị dị ứng thuốc phải dừng lại và đổi thuốc khác. Lần thứ 2 cũng chỉ được 2 toa tình trạng cũ lại tái diễn. Bác sĩ phải đổi thuốc tiếp, lần này tiền thuốc ngoài danh mục bảo hiểm y tế cao hơn. Cứ 2 tuần thuốc, gia đình phải thanh toán thêm 10 triệu đồng sau khi đã trừ bảo hiểm y tế. Đây là một số tiền rất lớn đối với hoàn cảnh gia đình anh Nguyễn Thanh Mừng và chị Dương Diễm Phúc. Cơ hội chữa bệnh cho bé Ánh Dương đang gần vào ngõ cụt.

Cha mẹ vay từng đồng giữ mạng sống cho con

Có những ngày cậu bé mệt tới mức chẳng muốn ăn uống gì, chỉ quấy khóc và đòi về nhà. Đút cho con được một muỗng cháo trót lọt là chị đã thấy mừng. Sợ con cả ngày không có một chút cháo, người đã yếu lại càng yếu hơn.

Suốt một thời gian dài qua, mẹ con chị như “đánh vật” trong bệnh viện. Bệnh tật hành hạ ngày cũng như đêm, bé bứt rứt khó chịu có khi bắt mẹ ẵm cả đêm.

Từ ngày bé Ánh Dương bị bệnh, chị không thể đi đâu làm gì vì phải chăm con trong bệnh viện. Có khi một vài tháng, chị Phúc mới được về nhà một vài ngày.

Anh Mừng làm ruộng phụ cha mẹ, thời gian rảnh đi làm thuê kiếm tiền. Từ trước khi con bị bệnh cuộc sống cũng chỉ ở mức đủ sống. Sau một thời gian điều trị cho con bằng nhiều toa thuốc đắt tiền, gia đình anh chị đã phải vay mượn khá nhiều.

Chị Loan, người nhà bệnh nhân cùng phòng với bé Ánh Dương nói với chúng tôi: “Mấy bé mắc phải căn bệnh này vào đây, chỉ có máy in tiền mới đủ. Cha mẹ làm thuê mà bệnh này thì chịu sao thấu. Các mẹ chăm con cũng phải kiên cường lắm mới không đổ gục. Bé Dương lúc khỏe cũng ngoan, lúc bệnh quấy khóc dữ lắm”.

“Chúng tôi nghĩ đủ cách mà vẫn không vay đủ tiền cho con chữa bệnh. Vay đầu nọ đắp đầu kia chưa nổi một toa thuốc. Mới đó đã hết hai tuần, lại phải kiếm tiền lo cho đợtthuốc mới. Không có tiền làm sao có thuốc, thuốc ngoài danh mục bảo hiểm y tế người nhà phải tự lo. Chúng tôi đuối thực sự rồi, nhìn con thương lắm nhưng chẳng biết làm sao” chị Phúc than thở.

Đức Toàn

Bình luận